A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

TẤM GƯƠNG BẠN NGHÈO VƯỢT KHÓ

   Trước đây, em từng nghĩ rằng trong cuộc sống hằng ngày để tìm một tấm gương người tốt, việc tốt chắc không dễ dàng, và nếu ai có làm việc tốt thì chắc phải lớn lao lắm. Nhưng rồi có một chuyện xảy ra tuần trước đã khiến em hiểu là không phải như vậy!  Những tấm gương người tốt, việc tốt luôn ở xung quanh em, rất gần gũi với em và các bạn tại trường tiểu học Lĩnh Nam yêu dấu này mà nhiều lúc vô tình em chưa kịp nhận ra.

          Trước đây, em từng nghĩ rằng trong cuộc sống hằng ngày để tìm một tấm gương người tốt, việc tốt chắc không dễ dàng, và nếu ai có làm việc tốt thì chắc phải lớn lao lắm. Nhưng rồi có một chuyện xảy ra tuần trước đã khiến em hiểu là không phải như vậy!  Những tấm gương người tốt, việc tốt luôn ở xung quanh em, rất gần gũi với em và các bạn tại trường tiểu học Lĩnh Nam yêu dấu này mà nhiều lúc vô tình em chưa kịp nhận ra.

         Một lần trong giờ ra chơi, đứng từ trên tầng ba, em đang mải mê theo dõi các bạn nô đùa vui vẻ, ai nấy đều hớn hở, chơi đủ trò chơi như nhảy dây, đá cầu…. chốc chốc lại vang lên những tiếng cười giòn tan,  trên bục sân khấu, một số  bạn đang tranh thủ tập văn nghệ đầu tuần. Vui thật!  Bỗng em thấy  một bóng dáng quen quen của một bạn gái đang nhặt gì đó gần hàng cây. Em nhìn thật kỹ, hóa ra  bạn ấy đang nhặt những vỏ bánh, hộp sữa, đang ở trong các lùm cây. Em vô cùng ngạc nhiên vì hôm nay không  phải  lịch trực tuần lớp em, cũng không phải ngày hoạt động chăm sóc công trình măng non cuối tuần. Em và các bạn  đã được  được nghe giáo tổng phụ trách Đội tuyên dương về gương người tốt, việc tốt trong trường, cô giáo chủ nhiệm thường xuyên nhắc nhở thực hiện những việc làm tốt đã đăng ký từ đầu năm, nhưng để thực hiện thành một thói quen thì bản thân em cũng như một số bạn vẫn chưa thực hiện thành một thói quen. Bỗng dưng em thấy ngại ngùng và tự xấu hổ với mình.

          Không chờ đợi nữa, em chạy xuống sân, đến gần chỗ bạn gái đang mải mê nhặt rác.  Nhưng bất ngờ làm sao, đó lại bạn Vũ Mai Huệ, bạn tổ trưởng tổ em đây mà. Mai Huệ thấy em mỉm cười và rủ em cùng nhặt rác ở các khóm cây còn lại cho vui, vừa nhặt rác hai đứa cùng trò chuyện vui vẻ, em nhìn bạn thấy yêu quý bạn biết bao!

           Huệ có một khuôn mặt hiền, dễ mến, chiếc má lúm đồng với nụ cười mỉm luôn trên môi khiến  ai gặp cũng có nhiều thiện cảm! Nhưng ít ai biết đằng sau nụ cười của bạn là hoàn cảnh gia đình rất đặc biệt. Bố Huệ không may mắc bệnh ung thư và qua đời khi bạn mới 8 tuổi. Sự mất mất ấy là cú sốc lớn đối với gia đình Huệ. Kinh tế khó khăn,  gia đình Huệ là hộ cn nghèo của phường,  bao gánh nặng kinh tế và tinh thần đổ dồn lên đôi vai mẹ. Huệ hiểu, hai chị em phải chỗ dựa cho mẹ về tinh thần, để mẹ được vui và tự hào vì hai đứa con ngoan. 5 năm học cùng với  Mai Huệ,  thì cũng 5 năm Huệ  là niềm tự hào của lớp, Mai Huệ luôn đạt học sinh hoàn thành xuất sắc các môn học, phần thưởng của bạn  một chiếc xe đạp và 2.000.000 đồng do hội chữ thập đỏ tặng cho học sinh nghèo vượt khó vào dịp hè năm ngoái là hoàn toàn xứng đáng. Chứng kiến sự nỗ lực của Mai Huệ, em càng yêu mến và thầm khâm phục bạn hơn. Em cảm thấy thật tự hào khi có một người bạn như Mai Huệ. Mai Huệ thật xứng đáng là một bông hoa người tốt việc tốt để chúng em học tập.

Mai Huệ với gương mặt dễ mến

 

Bạn Mai Huệ (đứng thứ 2 từ bên trái sang) được nhận quà học sinh nghèo

vượt khó năm 2018

                                                                                           Người viết: Nguyễn Ngọc Anh- lớp 5A4


Nguồn: tieuhoclinhnam.com
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết